45. Từng Thề Ước – Cánh Hoa Đào Giữa Những Bi Thương Biêng Biếc

Ảnh của Ibuki Satsuki, chỉ tìm ảnh minh họa không thôi mà mất tới 2 tiếng lận -.-

Tớ muốn nhắc đến một góc khác, một góc không chỉ có tình yêu của A Hành và Xi Vưu. Ấy là khoảng trời có Thanh Dương, có Thiếu Hạo, có Xương Ý, Xương Phó, có Viêm Đế, có Hoàng Đế, lại có Luy Tổ cùng Vương Mẫu…

Ở Trường Tương Tư, chính Đồng Hoa cũng thừa nhận, tình cảm nam nữ cố nhiên là quyến luyến bịn rịn, nhưng tình bạn giữa những người đàn ông cùng chung chí hướng, cùng nhiệt huyết cũng rất mãnh liệt. Và điều khiến tớ cảm động nhất trong Từng Thề Ước chính là tình huynh đệ giữa Thanh Dương và Thiếu Hạo, giữa Xi Vưu và Du Võng, cảm động bởi chính nhân cách, chí hướng của những nam tử hán trời không sợ đất không sợ, chỉ hận không thể hoàn thành được tâm niệm trước lúc chết.

Lúc Thanh Dương mất, đầu tớ trống rỗng, ‘oang’ một tiếng, “Thanh Dương chết rồi! Thanh Dương chết rồi!” cứ vang lên ngàn ngàn vạn vạn lần không dứt. Cho đến khi đó, Đồng Hoa luôn để Thanh Dương xuất hiện quá ít, thậm chí ít hơn cả Xương Ý nhiều lắm. Những gì mô tả Thanh Dương chỉ là “bắc Thanh Dương, nam Thiếu Hạo”, là con trai trưởng của Hiên Viên Hoàng Đế và Luy Tổ, luôn cao ngạo lạnh lùng, chí lớn thu phục bốn phương vào cùng một cõi, cùng ước hẹn tử chiến cùng Thiếu Hạo trên chiến trường. “Chẳng phải ở đại hoang này, mọi thiếu niên khỏe mạnh tràn đầy nhiệt huyết đều muốn một ngày được như Xi Vưu, hết thảy thiếu nữ mơ mộng chỉ mong gả cho Thiếu Hạo, và tất cả các bậc cha mẹ đều muốn có con trai hiếu thuận hiểu đạo lí như Thanh Dương hay sao?” Thanh Dương không chỉ là Hiên Viên Thanh Dương, mà còn là đại ca của A Hành và Xương Ý, là tri âm tri kỉ của Thiếu Hạo. Hùng tâm tráng chí nào kém gì Thiếu Hạo, tài hoa hơn người, trọng tình, trọng nghĩa, trọng chữ hiếu. Giá như y tuyệt tình như Thiếu Hạo, y đã không phải dằn vặt khổ sở giữa trăm ngàn ngổn ngang của cha, của mẹ, của anh em huynh đệ, của trọng trách hắn đã phải mang từ khi sinh ra. Hắn không như Thiếu Hạo, cũng không thể như Thiếu Hạo! Hơn hết thảy hắn biết, điều quan trọng nhất với hắn là Luy Tổ, A Hành, Xương Ý, Hoàng Đế, là chữ Hiếu đặt lên trước tiên, rồi mới đến giang sơn thiên hạ, đến Thiếu Hạo, đến Chu Du, có lẽ vậy! Bởi ngay từ đầu, ngay từ lần đầu gặp Thiếu Hạo, Thanh Dương chỉ là Thanh Dương, một Thanh Dương cười ha hả vô lo vô nghĩ tới nhờ Thiếu Hạo rèn kiếm, mời Thiếu Hạo bình rượu dở tệ trong đêm đông tịch mịch, cùng Thiếu Hạo đẩy lui 10 vạn quân Thần Nông chỉ bằng sức của 2 người. Nếu nhị đệ hắn không chết, có lẽ suốt đời suốt kiếp Thanh Dương vẫn là Thanh Dương vô tư lự, hàng ngày tìm Thiếu Hạo uống rượu tỷ võ. Chỉ là, đời này không có chữ “nếu”…

Cao Tân Bạch Đế Thiếu Hạo, con người hắn chỉ có đáng thương chứ không đáng trách. Bởi hắn cũng chưa làm gì sai cả, chưa làm gì sai với con dân của hắn, chưa bao giờ. Mộng bá vương muôn đời nào chỉ có mong lê dân trăm họ an bình, hẳn thời thời khắc khắc đều muốn mở rộng lãnh thổ, xưng bá thiên hạ. Thiếu Hạo cũng vậy, Thiếu Hạo nào có gì sai với lý tưởng của hắn đâu. Nhưng với lương tâm của hắn thì khác, một bước đi sai vạn năm hối.   “Ngươi còn nhớ ngàn năm trước, lúc đại quân Thần Nông áp sát, ngươi nửa đêm lặn lội tới Cao Tân, nói với ta ‘Ta chính là Thiếu Hạo’ không? Từ nay trở đi, ta cũng chính là Thanh Dương, ta sẽ coi Luy Tổ như mẹ mình, coi Xương Ý và A Hành như đệ đệ muội muội của ta vậy!”. Vậy mà hắn nào làm được gì, nào có thể làm được gì. Hắn chỉ vì bách tính Cao Tân mà đành lòng nhìn Xương Ý đi vào chỗ chết, từ đó chặt đứt mối quan hệ giữa hắn và A Hành mãi mãi. Hắn liệu có đau? Hắn đau chứ! Hắn phụ Thanh Dương, phụ A Hành, phụ Xương Ý. Đường kiếm đầu tiên Xương Ý tập còn do chính tay hắn dậy cơ mà. Ai bảo Thiếu Hạo là vua Cao Tân, hắn chỉ có thể nhờ Xi Vưu đi cứu Xương Ý, chỉ có thể ôm quan tài chứa đựng Thanh Dương uống rượu, đau khổ đến khóc ngất, để rồi đập hết rượu, quyết từ nay không bao giờ ủ rượu nữa, vì rượu còn đó mà tri âm nào thấy! Thanh Dương chết, Thiếu Hạo cũng chết đi một nửa tấm lòng rồi. Đời này không có ai tốt với hắn bằng Thanh Dương, không có ai hiểu hắn bằng Thanh Dương, không có ai thông cảm cho hắn bằng Thanh Dương, cũng không có loại rượu nào ngon bằng thứ rượu dở tệ Thanh Dương mời hắn trên núi tuyết năm ấy. Thanh Dương chết rồi, Xương Ý chết rồi, A Hành lại bỏ hắn mà đi, hắn lại có thể làm gì ngoài oán oán niệm niệm suốt mấy trăm năm sau? Vương vị lạnh lẽo lại nhỏ hẹp, đâu có đủ chỗ cho tình người….

Vốn tớ luôn nghĩ rằng, mình phải đủ mạnh thì mình mới đủ khả năng đạp lên thiên hạ mà sống, phải mạnh nhất thì mới có tư cách coi khinh thiên hạ. Cho đến khi gặp Xi Vưu của Từng Thề Ước tớ mới nhận ra mình đã lầm. Xi Vưu ư, mạnh mẽ có mạnh mẽ, ngông cuồng có ngông cuồng, ngang ngược trời không sợ thần không sợ, từ khi hắn chỉ là con dã thú sống trong núi sâu đã biết liều mạng với đám thần tướng luôn tự cho mình là nhất chỉ để bảo vệ con dân của vị ân nhân năm xưa. Hay lúc nghe Vương Mẫu kể về Thần cung của Bàn Cổ, hắn chẳng ngại ngần xông vào cấm địa trộm bằng được Thần cung. Hoặc khi Xi Vưu dám lẻn lên Triêu Vân Phong tìm A Hành, trốn khỏi Thanh Dương bất chấp bị đả thương 1 kiếm…. Khi đó, mạnh nhất thiên hạ phải là Hiên Viên Thanh Dương hay Cao Tân Thiếu Hạo kìa, nào phải kẻ vô danh tiểu tốt mới học tiếng người như Xi Vưu. Với Xi Vưu, “mọi thứ đều hết sức đơn giản, không biết phải làm thế nào thì chỉ cần nghe theo trái tim mình là đủ!”, “liều mạng thực hiện lời hứa dù không giữ được!”, liều mạng tiến về phía trước, liều mạng giành lấy thứ mình muốn. Tính cách dã thú như vậy, tự do như vậy, ngang ngược như vậy, ngông cuồng như vậy,… mới thấy hóa ra không cần mạnh mới được phép ngông cuồng; mà phải là, cứ ngông cuồng, cứ liều mạng, cứ tâm tâm niệm niệm chấp nhất , thì mới mạnh lên được.

Tham, sân, si – có lòng sinh tạp niệm tất gây nên mọi ai oán khổ đau trên đời! Kẻ như Xi Vưu, vì cô độc nên luôn mong mỏi được có nhà, có cha mẹ huynh muội, có người thương tối lửa tắt đèn, có mái nhà tranh trở về mỗi khi mệt mỏi. Kẻ như Thanh Dương lại vì mẹ, vì đệ đệ muội muội, vì gia đình mà trở nên cô độc, lạnh lùng cứng rắn; lại vì 2 chữ tình thân mà cuối cùng đưa mình vào tuyệt địa. Lại có kẻ như Thiếu Hạo, có cha, có huynh đệ ruột thịt cũng như không; giết cha chém đệ từng bước tiến về ngôi báu, thà một mình giữa cung điện lạnh lẽo tự dằn vặt tự trừng phạt suốt mất trăm năm.

Xi Vưu giết Thanh Dương. Lúc đó tớ tự hỏi, liệu A Hành có trách Xi Vưu? Hoàng Đế giết Du Võng rồi, giết mất người anh em duy nhất của Xi Vưu rồi, giết mất người duy nhất trên đời này thật tâm đối đãi với Xi Vưu rồi. Ai đúng ai sai đây? Vì cơ nghiệp Hiên Viên ngàn vạn năm sau, đến cả con cái mình ông ta cũng sử dụng triệt để, thì một Du Võng hiền lành lương thiện có là gì! Kẻ không đáng mặt làm cha làm chồng ấy lại là anh hùng của toàn Hoa Hạ. Người xưa luôn nói, tề gia trị quốc bình thiên hạ, Hiên Viên Hoàng Đế lại ngược lại, ông chỉ muốn hoàn thành giấc mộng của mình, chỉ muốn con dân Hiên Viên an cư lạc nghiệp tới ngàn vạn năm sau, tới mức sẵn lòng bỏ qua gia đình. Ông cũng tự biết, kẻ như ông, như Viêm Đế Thần Nông, chỉ có thể làm một hoàng đế tốt, không thể làm một người chồng tốt, người cha tốt. Đến khi người vợ cùng ông gây dựng cơ nghiệp năm nào mất đi, ông cũng chỉ biết “kinh ngạc sững sờ rồi bất giác lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn vành trăng cong vút như một chiếc móc câu ngọc ngà nghiêng nghiêng treo dưới song cửa”. 

Xương Ý chết rồi, Chúc Dung chết rồi!

Kẻ tiểu nhân cũng có kiêu ngạo của kẻ tiểu nhân. Anh hùng cũng có bất đắc dĩ của anh hùng. Như Thiếu Hạo, dù nặng tình với Thanh Dương đến mấy cũng không vượt qua nổi giang sơn xã tắc. Như Chúc Dung, dù muốn làm Viêm Đế đến mấy cũng không bao giờ phản bội lại Thần Nông quốc. Như Hậu Thổ, dù được người đời ca tụng đến mấy cũng vì bảo vệ Vân Tang mà phản bội Thần Nông, đầu hàng Hiên Viên. Xưa nay thắng làm vua, thua làm giặc. Tình yêu nhỏ nuôi dưỡng tình yêu lớn, lại vì tình yêu lớn hy sinh. Đều hy sinh bản thân mình, không thẹn với bản thân, với anh em huynh đệ, với muôn dân, với non nước sơn hà, như Thanh Dương, Xương Ý, Xương Phó, Chúc Dung, Hoàng Đế, Viêm Đế, A Hành, Xi Vưu, Vân Tang, Nặc Nại…

Chưa có bất kỳ truyện nào cho tớ cảm giác bất lực như Từng Thề Ước đem lại. Họa Quốc khiến tớ thấy bi ai, thấy tiếc cho tài hoa cùng mối tình của Công tử và Tiết Thái. Từng Thề Ước lại khiến tớ bất lực, bất lực ngập tràn, bất lực  thay cho số mệnh của những kẻ không thể tự nắm giữ sinh mệnh của mình!

Xương Ý chết, Xương Phó cũng quyên sinh. Nặc Nại chết, Vân Tang cũng nguyện hóa cây dâu ngàn trượng. Đến cả khi Viêm Đế chết, Tây Vương Mẫu cũng tóc một đêm hóa trắng, dung nhan vì thế sinh tiều tụy già nua, vườn đạo ngàn dặm cũng vì thế mà héo úa trong chốc lát hay sao? Đứng 2 bên bờ sông Vong Xuyên, uống nước Vong tình mới khiến người ta thấy xa nhau đến thế. Chẳng trách Xi Vưu thà đem tim gã thay tim cho A Hành, để thân thể gá hóa rừng đào mãi mãi xanh tươi che chở cho A Hành, phải chăng chỉ có thế mới khiến Xi Vưu và A Hành bên nhau mãi mãi?

” A ối à ối a

Mắt ta mình cứ khoét ra

Để cho máu thấm đầy tà áo xanh

Ví bằng lọt được mắt mình

Máu như hoa rải đầy cành cũng cam.

A ối a ối à

Tim ta mình cứ móc ra

Để đồng hoang thắm máu ta chan hòa

Ví lòng mình có bóng ta

Cam lòng tưới máu như hoa khắp đồi

Các anh em

Một mai ta chết đi rồi

Đường nàng đi đó, xin vùi xác ta

Dù nàng đi đến gần xa

Đều ngang qua nấm mộ ta bên đường.”

.

“Cây cao ngất ngưởng giữa non xanh

Vấn vít dây mây quấn quýt cành

Cây níu chặt mây, mây quấn quýt

Khăng khăng khít khít giữ vẹn tình.

Vào sinh ra tử bạn cùng nhau

Sống chết bên nhau đến bạc đầu

Cây chết mây còn còn quấn quýt

Cây còn mây chết chẳng rời nhau.”

Văn Đồng Hoa hay quá. Nếu Đại Mạc Dao là khúc ca trên đại mạc bao la rộng lớn, Vân Trung Ca nhẹ nhàng sầu thảm, Trường Tương Tư dung dị đến không thật, thì Từng Thề Ước quả là bài ca của đại ngàn hay nhất, tráng lệ nhất, bi thương nhất. Người dịch Từng Thề Ước viết cũng rất hay, câu cú ngắn gọn, chau chuốt, thuần phác, thẳng thắn. Người dịch dịch hay quá! Nếu không vì người dịch dịch quá hay, tớ lại cực kỳ thích truyện về thời đại Tam Hoàng, không chắc tớ đủ kiên nhẫn đọc hết quyển 1, vì tớ vốn không thích đọc truyện chỉ rặt có yêu đương thương nhớ hiểu lầm thù hận. Thật may quá, tập 2 quá tuyệt vời! Từng Thề Ước bởi vì có tập 2 nên Từng Thề Ước mới không phải chỉ có lời thề của mình Xi Vưu và A Hành, còn có lời thề của những nhân vật vì chấp niệm của bản thân kia. Thật may quá!

Ka

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

1 comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: