30. Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể

1_1075589

Ờm, ăn theo trào lưu review Tấm Cám mấy ngày này, nay tớ cũng lóc cóc ra rạp mài mông hẳn 4 tiếng (xem cả Train to Busan) để về có cái quẳng lên đây. Thực ra thì tớ đã định đi xem suất chiếu đầu tiên hôm thứ 6 rồi về viết cho nóng hôi hổi cơ, hic, mà bão to quá nên tới tận hôm nay tớ mới đi được, và lại còn bị muộn mất 10 phút đầu nữa 🙁

Đầu tiên là những điểm đáng chán (tớ xin liệt kê gạch đầu dòng vì dạo này văn vẻ của tớ nó hơi bị khô khan):

+ Lồng tiếng: đây là mặt mà tớ cho là chán nhất trong toàn bộ bộ phim! Hỗn tạp tiếng 3 miền, cường điệu hóa, đọc thoại bị dính. Thề, gần như tất cả các câu thoại của bạn Thái Giám tớ đều nghe không rõ/không hiểu- có vẻ là giọng miền Trung. Xin thưa là “có vẻ”, vì nói quá khoa trương hay nói lái/nhấn nhá/biến giọng cho cố gắng hài hước ….. nên tớ thấy giọng miền Trung của bạn ý nghe không nổi. Cám/dì Ghẻ – 2 nhân vật nói giọng miền Nam biểu cảm toẹt vời tới mức cứ lúc nào gằn giọng lên bổng xuống trầm thể hiện độ “ác” của mình là tớ đồng dạng …. nghe không ra. Cứ nghĩ tiêu chí rõ lời là điều cơ bản nhất của một diễn viên chứ nhỉ? Hoặc cũng có lẽ do tớ người Bắc nên nghe không ra chăng?

+ Hạ Vi: hỏi thật mình tớ thấy Hạ Vi xấu à @@ Có cảm giác báo đài tung hô chị này quá về nhan sắc -_- Hotgirl lần đầu đóng phim nên đương nhiên không tránh được biểu cảm thiếu thốn. Cái tớ không hiểu chính là tại sao cô Vân lại chọn chị Hạ Vi này làm vai chính, khi mà đến cả đoạn ngã cây cau cô Vân cũng phải đứng ra giải thích hộ chị Vi về biểu cảm cứng nhắc đó? Thà over như kiểu bạn Nguyễn Lực hay mẹ con nhà Cám hay là đủ các nhân vật khác thì tớ cũng không thấy chán thế, vì đây là fairy mà, bạn có diễn quá thế nào cũng ok 😉 Đằng này lại diễn 1 nhân vật giàu tình cảm với 1 khuôn mặt ít cảm xúc – ngoài nhăn mặt khóc và toét miệng cười hiền) 1 bộ phim tâm huyết và có đầu tư lại chọn những người chưa có kinh nghiệm cho vai chính thì không hiểu được @@

+Kịch bản: vụ này tớ tương đối đồng ý với  một số review: kịch bản này đích thị 1 nồi lẩu thập cẩm và mì ăn liền. Thấy kịch bản này khá phí so với thời gian cũng như tiền bạc cô Vân bỏ ra. Thiết nghĩ một bộ phim cô ý tự hào là “nghiêm túc, chất lượng” thì đáng ra phải đầu tư, trau chuốt kịch bản đầu tiên! Khá nhiều tình tiết thiếu logic và hời hợt: Bụt bảo Bụt không được can dự vào chuyện phàm trần, nhưng 5 lần 7 lượt giúp Tấm là sao? Tấm bảo hạnh phúc là do Tấm tự giành lấy- thế Bụt vứt đi đâu? ( hơi bị cảm thấy con Tấm vô ơn :))) Cái kiểu con Tấm cứ nhìn thấy Bụt là nhõng nhẽo ” Bụt ơi…” hay à nha – lại còn ngúng nguẩy lề mề đến Bụt còn phải mắng thì chịu rồi! Rồi bà lão xin thị, rõ ràng là bà lão xin thị mà sao cuối cùng lại thành Bụt? ….. Tóm lại cứ cái gì xoáy quay cô Tấm dù đúng hay không đúng nguyên tác thì tớ đều thấy dựng rất hời hợt. Mà cũng không riêng gì cô Tấm đâu, cả cái vụ ngọc thạch gì gì đó nữa cũng thấy nhạt – thiếu 1 cái gì đó huyền bí hơn, ghê rợn hơn, …. Cảnh cuối cùng cũng nên cho cái đầu em Cám vào thì mới biết Tấm đem Cám làm mắm chứ nhỉ – không thì chỉ nghĩ là dì Ghẻ vừa ăn vừa khóc thoai!

*Giờ là những điểm thích nhé – hầu hết những điểm tớ thích đều không so sánh với nước khác phát triển hơn, mà so sánh với các phim trước đó của Việt Nam

Hình ảnh – kĩ xảo: dựng cảnh đẹp tuyệt 🙂 màu mượt, hình mượt, kĩ xảo mượt 🙂 Phim làm đẹp tới nỗi tớ chỉ chực giơ ngón tay cái lên xuýt xoa”Ồ, Việt Nam mình làm fantasy đẹp phết mà!” Đẹp nhất là các cảnh quay hoàng cung với cả cảnh núi non Ninh Bình. Đẹp nhì là mấy cái kĩ xảo biến biến hóa hóa – nếu là chỉn chu từ đầu đến cuối 1 cảnh, chẳng hạn như từ hũ cốt biến thành hình con ngựa dần dần chứ không phải khói vàng bay bay xong ghép con ngựa vào thấy hơi hụt. Tiện đây cũng phản bác luôn mấy bạn review ” con quái xấu quá”, “đánh nhau không thật”, ” màu lòe loẹt”, ” ít quân lính”…. Ơ, đã là quái lại còn muốn đẹp là sao? (có 1 phần tớ đồng ý là cái vuốt nọc của con quái sao mà to to bẹt bẹt có cảm giác cùn cùn :v ) Mấy cái còn lại thì chấp nhận thôi, trình nước mình còn chưa tới như mấy nước Mĩ ,Hàn – chứ còn phim truyền hình Trung Quốc trông nó còn tồi tệ hơn phim Tấm Cám này nhiều ý chứ :v Với tớ thấy so với nhiều phim bây giờ thì đây là phim đông quân lính nhất, đánh nhau ok nhất, màu đẹp không nhất :)))
+ Trang phục: xin thưa là tớ cực cực kì thích phục trang trong phim, nhất là khi biết Thuy Designer house là thiết kế chính ( cô ấy nổi tiếng với mấy kiểu truyền thống dân tộc cách tân luôn 🙂 Mấy bạn cứ bảo lòe loẹt đi, không đúng với quần áo Việt cổ đi, hay ít nhất cũng là mẹ con Cám nghèo lại thích mặc đẹp đi – như vậy phải chăng các bạn chưa xem Cinderella 2015 nhỉ? Với truyện cổ tích mà, phải đẹp thì mới đúng chuẩn fairy chứ 😉

+ Diễn xuất: thứ nhất là hơi bị bất ngờ với Isaac (chả biết viết tên bạn này đúng không nữa) vì bạn này diễn khá tốt – đủ soái, đủ kiêu ngạo, đủ thâm tình! Tiếp đến làm bộ sậu còn lại của 356 – bạn nào cũng diễn ok dù chỉ là vai phụ nhé. Thứ sau đó là cái ác của mẹ con Cám, tuy hơi hụt 1 tý (mà tớ nghĩ lỗi chính là do kịch bản không liên mạch và thoại viết chán) nhưng mà cô Vân với Lan Ngọc diễn hay đấy chứ! Sởn da gà nhất là cảnh Cám giết con Vàng Anh – giọng rít khó nghe nhưng bù lại thần thái với biểu cảm ghen tị đến điên cuồng phải gọi đỉnh của đỉnh luôn. Tất nhiên, mình nghĩ cô Vân cũng nên xem lại cách diễn ác của mình một chút. Văn hóa tuy khác nhau nhưng với cùng 1 dạng vai diễn thì thực sự tớ phát cuồng vì dì Ghẻ Kate Blanchet trong Cinderella 2015.

+ Thoại: mọi người không nên quá kì vọng thoại phim này sẽ tuyệt vời như mọng người mong muốn. Nhưng đúng là thoại phim này có phần tiến bộ và gần real hơn nhiều với phim Việt mình 🙂

Đó, lại lười viết  rồi. Tớ đánh giá phim này được 5/5 thôi, chủ yếu do nội dung làm mất đi 5 điểm đó. Không mang lại được bất kì ý nghĩa nào – thậm chí đến 1 câu triết lí sáo rỗng cũng không được chú ý. Nhưng 5 điểm còn lại thì tớ đánh giá cao, vì đây là phim Việt đầu tiên có hình ảnh đẹp đến ma mị như thế này, nội dung không mới với nước ngoài nhưng với nước mình thì quả là 1 trong những đề tài khai thác bao la bất tận. Thú thật, xem Tấm Cám của cô Vân xong mình đã tức tốc xem lại ngay Cinderella 2015 và cổ tích Tấm Cám bản phim cũ :v Tớ nghĩ rằng cô Vân đã phần nào làm được điều cô ấy ước mơ: bộ phim đánh dấu sự thay đổi của phim Việt Nam. À thì về mặt nội dung thì không nhiều khả năng có thể thay đổi, nhưng về mặt hình ảnh và kĩ xảo thì có lẽ đúng!

Có lẽ nhân vật tớ thích nhất phim là Bụt. Và vẫn là các bạn nên đi xem phim này!

Ka

P/s: Train to Busan, đúng đẳng cấp của 1 phim có đầu tư! Nói mới nhớ, cô Vân cũng có kiểu PR cho phim của mình tương tự với Train to Busan, nào là phim tâm huyết, có đầu tư, có trau chuốt,…. Nhưng sự thực thì Train to Busan đúng nghĩa là 1 phim có đầu tư, đặc biệt là nội dung. Tiếp tục là 1 đề tài không mới trên thế giới, chính vì vậy không khó để tạo dựng ý tưởng và cho ra 1 kịch bản chất lượng. Cái hay ở đây là dàn diễn viên, và những điểm nhấn của phim. Dàn diễn viên không phải sao hạng A, nhưng diễn tròn vai, gây ấn tượng mạnh với những pha cần xúc động. Điềm nhấn của phim cũng không mới, thường mấy dạng phim sinh tồn kiểu này đều có sự hy sinh của những người thân của nhân vật chính. Cái tớ thích chính là biên kịch để cho nhân vật chính chết, cùng cảnh đứa con gái cùng cô bầu thất thểu kiệt sức vẫn cố hát hết bài khi đi trong đường hầm. Cũng lại 1 phim được PR là đánh dấu mốc lớn trong lịch sử điện ảnh Hàn –  Train to Busan xứng với điều đó, về mọi mặt.

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: