4. Mùi Đu Đủ Xanh – Câu Chuyện Về Một Nửa Việt Nam

thích cái ảnh này nên để cap chứ ảnh poster chính nhìn giống phim ma chả muốn để :v
thích cái ảnh này nên để cap chứ ảnh poster chính nhìn giống phim ma chả muốn để :v

Phim đẹp tuyệt đẹp. Đẹp từng góc máy. Đẹp màu phim.  Đẹp câu thoại. Đẹp thông điệp truyền tải… Tóm lại là cái gì cũng đẹp, làm tớ nghi ngờ lắm liệu đây có phải phim làm từ năm 93 không -_- Người ta bảo phim của Trần Anh Hùng nên ngắm quả không sai mà 🙂

Sài Gòn những năm 50 của thế kỉ trước. Vốn tớ chỉ biết Hà Nội thế kỉ trước trông như nào – tưởng tượng được, mà cũng đã từng vào mấy nhà cổ cổ ở Hà Nội- và luôn nghĩ dù ở thế kỉ trước, Sài Gòn cũng vẫn rất hiện đại, rất mốt, khác xa Hà Nội bảo thủ. Ấy thế mà xem Mùi đu đủ xanh tớ mới vỡ lẽ “À, thì ra Sài Gòn ngày trước trông cũng vậy !” – Ít nhất Sài Gòn trong trí nhớ Trần Anh Hùng là vậy! Nhà gỗ  2 tầng mái ngói, sàn lát gạch đất nung đỏ, có ban thờ, có trường kỉ, có những bộ chén tích hoa xanh, bình sứ Minh Mạng thành đôi, niêu đất thổi cơm, chum nước,…. Đấy, nhà giàu ngày xưa như thế đấy!

Tiết tấu phim làm mình liên tưởng đến Boyhood ( có vẻ như Boyhood h là tiêu chuẩn đánh giá phim đối với mình :v ) – không nhanh, không có cao trào, nhưng khiến người xem không rời được khỏi màn hình. Đẹp đến từng chi tiết. Đẹp đến từng câu thoại – đậm chất Việt Nam, đậm chất phụ nữ Việt Nam. Trừ câu thoại cuối cùng của Mùi lúc lớn – ai bảo Trần Nữ Yên Khê nói tiếng Việt không giỏi cơ chứ -_-  cô ấy nói không có cái hồn như vai Bà Mẹ. Bù lại, Trần Nữ Yên Khê lại có khuôn mặt rất thuần Việt. Cảm giác vẻ đẹp của cô ấy chính là vẻ đẹp truyền thống, điển hình của người phụ nữ Việt xưa!

Lại nói vai Bà mẹ – giọng nói, phương cách trò chuyện của cô ấy, tớ cảm thấy rất quen thuộc. Như thể đã nghe ở đâu đó trong quá khứ. Giống như những người Hà Nội gốc sống cạnh nhà mình hồi bé. Thật sự rất là nhớ, vì bây giờ người ta không còn chuyện trò với nhau ý nhị, văn hoa giàu tình cảm như thế ( cũng không có biết dùng từ gì khác để miêu tả ). Mà hình tượng cô ấy dựng nên đúng chuẩn Bà mẹ Việt Nam luôn: hy sinh, chịu đựng, săn sóc hết lòng vì chồng con, mẹ chồng, rồi về già lại sống trong cô độc, chỉ biết chuyện trò với những người đã khuất. Nhìn họ 1 đời, chỉ biết đến gia đình, chỉ biết đến tình yêu với chồng, với con, chịu đựng hết, gánh vác hết- tớ thấy tiếc. Người Việt Nam đồng cảm với người Việt Nam. Con cháu đồng cảm với cuộc đời bà, mẹ. Đến cả những thằng con trong phim, tức giận thay mẹ, bất bình thay mẹ, hận ông bố chỉ biết phá, chỉ biết là gánh nặng cho mẹ. Nhưng liệu sau này lớn lên, chúng nó có lại giống như bố chúng nó? Anh con cả lấy vợ, rốt cũng chỉ biết đến đàn sáo như ông bố, bỏ mặc gia đình cho vợ quản, bỏ mặc mẹ già với áng hương điện thờ.

Tớ là tớ thích cái anh Khuyến nhất phim :3 Giai đẹp quá đẹp, y như cái anh nam chính trong Turn left, turn right ý :3 Người đàn ông tân thời – có người yêu cũng là cô gái tân thời, hiện đại, kiểu cách. Ấy mà sau rốt anh vẫn ám ảnh bởi nét dịu dàng đằm thắm của cô Mùi. Tớ thích những bức tranh anh vẽ cô Mùi, đôi mắt lúc nào cũng nhìn xuống, nụ cười tủm tỉm hài lòng với số phận, khuôn mặt gầy, gò má cao đến ám ảnh. Cô Mùi lúc nào cũng rụt rè với anh, nhưng cô tận tụy với anh, lặng lẽ bên anh ( bổn phận servant kèm theo tình yêu cô hướng về anh từ bé mà lị :v ) Thế thôi, anh yêu cô. Anh để cô làm bà chủ trong căn nhà nhỏ bé của anh. Anh yêu nét truyền thống ở trong máu của cô. Anh lại muốn cô biết nhiều hơn về thế giới, biết nhiều hơn về những thứ xung quanh 🙂 Chung là rất rất thích cái cảnh anh đẹp trai dạy cô Mùi học viết, học đọc: ân cần từng li, âu yếm từng tý, yêu thương tràn ngập qua từng ánh mắt :3 :3 ;3 :3 Chuẩn soái ca ngôn tình luôn :3 Mà ông cụ yêu bà nội 1 đời cũng giống soái ca lắm lắm :3 ” Thương một đời đâu phải tạm thương ” 🙂

Tớ càng thích những chi tiết nho nhỏ trong phim – tuổi thơ của ai mà chẳng gắn với 1 điều gì đó nhỏ bé. Như cô Mùi, tuổi thơ của cô ấy là nuôi dế, là ngắm nhìn hơi tàn trong lò lửa, là món nộm đu đủ xanh lúc nào cô cũng thích bổ ra ngắm hạt bên trong. Hạt đu đủ xanh trắng đục, vô vàn nhiều trong ruột quả, như châu như ngọc, như những gì tốt đẹp nhất, tinh khiết nhất chỉ của riêng cô. Cái mùi đu đủ xanh ngai ngái, tinh khôi,  nhựa trắng, nhỏ giọt trên tàu lá xanh, như chảy máu… Cô Mùi lúc nhỏ, mắt xoe tròn ngắm nhìn thế gian, miệng nhỏ tò mò hỏi chuyện bà giúp việc, lại mạnh dạn cổ vũ ông già. Bù lại, cô Mùi lúc lớn, cô ít nói, nhưng mắt vẫn xoe tròn như thế, vẫn thích thú nghịch ngợm con cóc nhà, lại thích làm đỏm những lúc cậu Khuyến không có nhà :v ( mình viết lộn xộn quá :v )

Mấy ông phê bình phim cứ thích nghiêm trọng hóa vấn đề. Cứ cái gì mà nhấn mạnh sự phục dịch, cái gì mà giải phóng phụ nữ ( cái lúc Khuyến dạy Mùi học viết, học đọc )- tớ nghĩ, ông Hùng ông ý chỉ dựng lại quá khứ của ông ấy thôi: quá khứ về bà, mẹ của ông ấy, quá khứ về Việt Nam của ông ấy. Ổng chỉ muốn giữ lại 1 chút về Việt Nam của thế kỉ trước- màu thế kỉ trải dài như màu vàng nâu nhợt nhạt trong phim. Và bộ phim chính là món quà tặng cho những người phụ nữ Việt Nam ổng yêu quý. Và tớ cũng chỉ thích nghĩ đơn giản như vậy – sâu xa cái gì, phản ánh cái gì thì cái cốt lõi vẫn là chạm đến tâm can người xem thôi 🙂

Quả thật là quá xứng đáng với danh hiệu một trong 100 phim châu Á hay nhất mọi thời đại :3

Ka

ảnh: internet search ra sẽ thấy :))

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

1 comment

  1. Xem xong cứ bị “ám ảnh” cảnh dạy học. Mà bạn có thông tin nào về dv đóng Khuyến không? Tìm mãi, tìm mãi cũng vẫn dc có cái tên là Vương Hoa Hội.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: