34. Monotasking

Tớ nhận ra mình là người rất dễ stress khi phải làm quá nhiều task cùng 1 lúc. Trước kia tớ nghĩ, Multitasking là một năng lực mình cần rèn luyện, là khả năng mọi người nên hướng tới trong xã hội hiện đại ngày nay. Càng cố gắng tôi luyện thì càng có khả năng, càng có kinh nghiệm. Tớ đã từng phải để tâm cho rất nhiều việc (không liên quan đến nhau) cùng một lúc, phải tương tác giao tiếp với rất nhiều người về nhiều việc khác nhau (cũng cùng 1 lúc), luôn thể hiện mình đang cố gắng, năng suất nhất có thể. Mọi người QUEN dần với việc tớ luôn “phản hồi ngay lập tức”, QUEN dần với việc tớ là người “nhanh nhạy”. Giống như thể tớ vốn dĩ là người như thế – một điểm tốt. Vấn đề là, bản năng con người tớ vốn dĩ không sinh ra với năng khiếu để làm việc này.

Ảnh chụp bầu trời mùa đông năm 2013.
Ảnh chụp bầu trời mùa đông năm 2013.

Chúng ta có 2 kiểu người, hướng nội và hướng ngoại. Tưởng tượng loài người chia thành 2 nhóm yêu quái (lol) với 2 khả năng chiến đấu khác nhau. Những người Extrovert (hướng ngoại) tiếp nhận được thêm năng lượng khi trò chuyện, xã giao. Càng nói chuyện, mở rộng mối quan hệ với nhiều người họ lại càng có thêm năng lượng để tiếp tục làm việc. Buồn tẻ, yên ắng, 1 mình, ngược lại sẽ “ăn mòn” dần năng lượng sáng tạo, khả năng làm việc của họ. Nếu quá trình này diễn ra quá lâu, dần dần họ sẽ bị stress vì nhu cầu bị ứ đọng.

Trong một diễn biến khác chúng ta có những người Introvert (hướng nội). Những người này “nạp” năng lượng qua khoảng thời gian ở 1 mình. Khi có đủ năng lượng, họ giao tiếp, trò chuyện, xử lý công việc với xã hội bên ngoài. Đến 1 giới hạn nhất định, khi đã hết năng lượng, nhu cầu tự nhiên của họ là muốn được “nạp” lại qua phase “nghỉ ngơi”, sau đó năng lượng lại được tiếp lại phục vụ cho các hoạt động tiếp theo. Nếu như phase này diễn ra quá ngắn hoặc bị skip, nhóm người này sẽ bắt đầu có xu hướng bị stress.

Tớ tin lý thuyết này là đúng, và rõ ràng là, không có gì là sai khi bạn thuộc 1 trong 2 nhóm. Mỗi người chúng ta là một cá thể đặc biệt có cách thức hoạt động riêng của mình. Những người Introvert thường hay tự cho rằng đó là 1 “vấn đề” cần phải khắc phục. Thật ra tớ nghĩ, hướng nội chưa bao giờ là vấn đề của 1 người, trừ khi nó gây ra áp lực tinh thần và ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Tớ rất ghét những lời khuyên, những kiểu self-help “biến đổi” tất cả mọi người trở thành người hướng ngoại vì cái tiêu chuẩn hướng ngoại = thành công, nghe cứ như kiểu biến người đồng tính thành dị tính vậy. Thực tế từ bản thân cho thấy, miễn chúng ta hiểu cách hoạt động và giới hạn của bản thân, đồng thời cũng “chiều” theo nó như 1 thứ hiển nhiên thì cuộc sống của 1 người Introvert hoàn-toàn-bình-thường, không có gì khác lạ so với nhóm còn lại cả.

Biết được cách hoạt động của bản thân làm tớ thấy dễ thở hơn với cuộc sống hiện tại, chỉ dễ thở hơn thôi chứ bản thân tớ vẫn là tớ, không có magic gì ở đây cả. Nói chung như người ta đã nói, đường đời rất lắm chông gai. Việc thay đổi life style, giống như tớ chọn Minimalism – chỉ giống như chọn 1 công cụ giúp điều chỉnh “cách đi” phù hợp với bản thân hơn mà thôi. Không có công thức nào là 1 cho tất cả cả. Thiền định, hay Minimalism, hay những kiểu lifestyle khác nhau không thay đổi được cuộc đời chúng ta 100%. Nhưng tớ tin vào con số 10% Happier. 10% không phải là nhiều, nhưng hãy thử làm cái gì đó để được hạnh phúc hơn 10% xem.

Từ một người cố gắng rất nhiều để luyện được kĩ năng làm việc đa năng một lúc (và đã bị stress – rồi lại bù đắp cơn stress qua việc mua sắm), tớ chọn cho mình cuộc sống đơn giản hơn, ít đồ đạc hơn, ít xao nhãng hơn, và cũng làm việc kiểu “chậm hơn”, “trông có vẻ ít năng suất hơn”. Như người ta gọi thì là Monotasking :))

Thay vì ôm nhiều công việc, thực hiện nhiều ý tưởng cùng một lúc, mỗi thứ nhích một tí một, tớ chọn một, hai công việc mình thực sự để tâm và có ý nghĩa quan trọng để làm, đồng thời xao nhãng tất cả những thứ còn lại, kể cả những sở thích ý nghĩ nho nhỏ lướt qua lẫn vài mối quan hệ xã giao nhàn nhạt. Thiệt hại? Có chứ. Đâu có giải pháp nào là vẹn toàn. Mọi người bắt đầu than phiền về việc tớ “phản ứng” chậm hơn. Thất vọng về tớ? Cũng có luôn. Nhưng tớ chấp nhận, đây là phản ứng tự nhiên. Sau 1 thời gian cắt bỏ đi kha khá mối quan hệ, bỏ đi 1 số ý tưởng, kế hoạch đã từng được dự định, tớ hiện nay có ít mối quan hệ xã giao hơn trước kia rất nhiều. Ít bạn bè hơn. Ít “việc” để tham gia hơn. Nhưng mọi người cũng bắt đầu tôn trọng tớ cũng như thời gian của tớ hơn.

Tớ chậm phản hồi lại mọi người hơn trước kia rất nhiều. Bù lại, tớ dành nhiều thời gian hơn để có phản hồi chất lượng. Thay vì gọi điện, nhắn tin lại ngay lập tức để đưa ra 1 lời hứa hẹn, 1 câu trả lời vội vàng mơ hồ để cho thấy mình lúc nào cũng “available”, tớ giãn khoảng thời gian ra để có thể trả lời được chính xác hơn, thận trọng hơn, viết được 1 cái email dài hơn nhưng được việc hơn. Hơn tất cả, cách phản ứng này làm tớ bền sức hơn, cũng đỡ stress hơn trước kia rất nhiều. Saying no to one thing means saying yes to another – dù đã là người trưởng thành nhưng tớ cảm giác mới gần đây thôi mình mới thực sự học được cách nói “không”.

… và một tâm sự nhỏ

Như mọi người cũng thấy, tớ không phải là 1 blogger hoạt động tích cực. Có khoảng thời gian tớ publish bài viết khá đều, nhưng đôi khi có lúc offline cả mấy tháng liền. Viết blog rõ ràng không phải là công việc của tớ, cũng không sinh ra lợi nhuận gì. Tuy nhiên nó lại là 1 việc hiếm hoi tớ chọn để mình “để tâm” vào. Tớ rất mừng vì quyết định viết blog, đặc biệt là blog về hành trình theo đuổi lối sống tối giản của mình. Giống như chọn làm 1 việc có ý nghĩa, tớ thích việc viết của mình tạo ra được 1 giá trị gì đó, cho cả người viết lẫn người (có thể) đọc. Creation over consumption, tạo ra 1 content có giá trị, được mình đặt tâm trí nghiêm túc vào đó làm tớ thấy thỏa mãn hơn rất nhiều so với việc tiêu thụ thụ động những thứ có sẵn trên internet như trước kia.

Ok, lại một bài pót nữa được publish. Có vẻ như kết thúc cụt hứng, kiểu wake uppppp, sau khi đang diễn deep ơi là deep trở thành thói quen xấu của tớ rồi :)))) Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết của tớ. Xin hẹn lại ở 1 pót vô duyên khác nữa nhé, hehe.

-N-

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

9 comments

  1. Cảm ơn bạn về bài viết thú vị này. Bản thân mình cũng là một người hướng nội và nhiều lúc mình cảm thấy buồn vì bản thân có vẻ quá khác biệt so với mọi người. Mình đã từng cố gắng thay đổi để hướng ngoại hơn. Thế nhưng việc cố tỏ ra là một con người khác làm mình cảm thấy giả tạo, kém thoải mái và bị stress. Sau này trưởng thành hơn mình nhận ra là chính mình chẳng có gì sai trái, ngược lại chấp nhận và tôn trọng bản thân mới khiến cuộc sống hạnh phúc và người xung quanh tôn trọng mình. Mình rất thích phong cách viết tự nhiên của bạn. Hi vọng sẽ đọc được nhiều bài viết hay hơn nữa trong tương lai.

    1. Chào Hydra,

      cảm ơn bạn vì đã dành thời gian để lại bình luận trên blog. Rất vui vì bạn thích bài viết/ kiểu viết của tớ 😁.

      Tớ viết bài này vì không đồng tình với cách quy chiếu “tất cả về chung 1 chuẩn” của “đám đông” hiện nay. Đối với tớ, hướng nội hay hướng ngoại cũng đều bình đẳng như nhau. Mỗi người nên tự tìm ra cách sống và làm việc sao cho phù hợp và phát huy được bản thân nhất có thể.

      Tất cả những bài viết tớ chia sẻ trên blog đều chỉ bàn về sự “lựa chọn” của riêng bản thân, giải thích tại sao tớ chọn nó và cách tớ thực hiện lựa chọn đó như thế nào. Gặp được những người chia sẻ chung tiếng nói hoặc tìm được giá trị từ những gì mình viết làm tớ có động lực rất lớn để viết tiếp, vì thú thực nhiều lúc cũng lười vãi lắm 😀.

      Hi vọng Hydra tiếp tục ủng hộ các bài viết tới của SM. Để lại comment thoải mái nhé, tớ cực kì thích đọc ý kiến của mọi người!

  2. Nọ t đọc được 1 type người nữa, hướng trung, tức nửa nội nửa ngoại – nửa nạc nửa mỡ :)))
    tại t thuộc loại hướng trung :))))

  3. Cám ơn e về bài viết này và các bài khác. C tìm hiểu về minimalism vô tình tìm được các bài viết của e. C cảm thấy chúng có ích, chân thành, và cách viết văn c thích. Mong e tiếp tục các bài viết về cả minimalism và các bài như bài trên. Cám ơn N ^_^

    1. Cảm ơn chị Nhi! Em rất vui vì bài viết của mình giúp ích được cho những người cũng đang tìm hiểu về Minimalism. Em vẫn tiếp tục blog đều về Minimalism và sắp tới là Eco & Ethical Lifestyle. Hi vọng chị Nhi tiếp tục ủng hộ Shameless Monsters ạ ☺

  4. Bài của chị hay quá ạ ^^.
    Làm được nhiều chuyện một lúc không dễ tí nào. Em trước đây bị “nhồi sọ” khá nhiều từ các cuốn self-help. Rồi một ngày rối quá sức làm em đi chậm lại, khiến con đường dễ thở hơn rất nhiều.
    Facebook hiện tại cũng chỉ liên lạc gia đình, tiếp thu thông tin cũng ít hẳn so với trước. Em còn bỏ phim ảnh và nhạc để nghe qua podcast hoặc nhạc không lời để không để tâm tới lời =))
    Em chia sẻ không phải khoe ạ. Mà vì em mừng. Đôi lúc nhìn lại em thấy sợ mình có đi sai không, mình có vấn đề gì không, mọi người nghĩ gì về mình…
    Nay em đọc được blog của chị, Tuy không phải nữ nên một số bài không hạp với em =)). Nhưng em rất mừng là có người quyết tâm hơn em và hạnh phúc với quyết định của mình. Giúp tâm trí em thoải mái hơn rất nhiều ạ.
    Cuối năm rồi, không biết chị có đọc được bình luận này không, mong chị năm mới vui vẻ, với chống cự được black friday sale =)) (chúc trước mấy tháng cho chắc)
    Chị có hay đọc sách không? Nhiều bạn sống đơn giản gọn nhẹ đề xuất máy đọc sách kindle của amazon, ý chị như thế nào ạ?

    1. Chào em,

      cảm ơn em đã để lại comment. Blog không có nhiều người biết đến nên chị rất vui mỗi khi nhận được phản hồi (comment/ email) từ mọi người. Nhiều lúc tự hỏi làm thế nào mà các bạn ấy tìm ra được blog của mình thế nhỉ hehe. Hi vọng em tìm được những điều hữu ích trong các chia sẻ trên blog 😊.

      Chị thích đọc sách nhưng tự nhận là không đọc nhiều sách. Từ rất nhiều năm nay chị đã không còn mua sách giấy mà chuyển sang dùng Kindle. Cá nhân chị nhận được nhiều lợi ích khi chuyển sang sử dụng sách điện tử. Trong #28 chị có chia sẻ một số đánh giá cá nhân về thiết bị này, em có thể đọc … cho vui 😄

      Về lời chúc cuối năm, chúc em kết thúc những tháng cuối cùng của năm 2017 một cách hiệu quả, tích cực và nhiều niềm vui.

      P/s: Hiện giờ chị rất ngại mua sắm, cũng không còn bị ảnh hưởng bởi consumerism nói chung và các đợt sale mùa holiday nói riêng nữa (yuhuu) 😁

      1. Cảm ơn lời chúc của chị ạ ^^.

        Hôm qua em đọc gần hết các bài của chị rồi (chưa đọc những bài về viết bài định dạng web vì em không có nhu cầu) nên em cũng xin lỗi trước vì chưa tìm hiểu kĩ đã hỏi rồi 😅

        Đọc bài của chị em thấy em cũng có nhiều thói quen giống chị như quản lí “dữ liệu số” hơi chặt chẽ 😁 em xóa liên tục, mà càng sạch sẽ em càng thoải mái mới chết chứ =)), nhờ chị em mới biết đến cả OCD luôn. Blog này có nhiều thông tin hơn là đọc báo mạng luôn ấy chị ạ 😁

        Quan tâm privacy cũng là điểm làm em thấy thích ở website chị, từ việc bỏ tích hợp mấy box comment của facebook hay disqus hay dùng email có mã hóa (chị có hay lân la reddit/privacy không?), tự bỏ tiền chạy website, đến việc từ chối chia sẻ mxh cá nhân nữa 😁
        Em thấy chị quan tâm chất lượng bài viết hơn, tránh bị “cưa cò” gây loãng topic =))

        Em có biết một lão cũng chạy web từ 92 tới giờ, web riêng nên viết bài không lệ thuộc vào ai, tự tạo content cho bài viết của mình, đôi lúc hơi cộc tính thái quá (bị apple đưa vào blacklist web năm 2009 =))) ). Đọc được chị không bị vướng bận đến sale là em nghĩ tới video này ( em xin để link một số bài em thích, nếu không được phép thì chị nói em xóa nhé ^^ )

        http://thebestpageintheuniverse.net/c.cgi?u=meaningless_marketing

        https://m.youtube.com/watch?v=W1gv9EXqRHA (video phòng lỡ apple còn ban)

        http://thebestpageintheuniverse.net/c.cgi?u=appocalypse

        Bản thân em thì thói quen sống đơn giản gọn nhẹ với riêng tư hình thành trong lúc lân la mấy bài về cách facebook kinh doanh hay của anh Snowden mà thành. Còn chị thì sao ạ? Mong phản hồi từ chị 😄

        1. Chị đã edit lại comment của em để mọi người có thể click được vào link. Rất cảm ơn em về các chia sẻ/ gợi ý. Chị sẽ coi các link em đã dẫn vào cuối tuần.

          Theo như chị thấy, hiện nay ở Việt Nam mọi người vẫn chưa thực sự quan tâm nhiều về bảo mật/ privacy. Đây cũng là chủ đề mà chị muốn viết nhiều hơn trên blog. Lý do quan tâm tới việc này xuất phát 1 phần từ tích cách vốn dĩ thích sự riêng tư trong cuộc sống riêng (mà chị luôn muốn duy trì ổn định), 1 phần tới từ việc đọc và lắng nghe ý kiến của những người có cùng quan tâm.

          Về nguồn tham khảo, giống như em chị có subscribe r/europrivacy, r/privacy trên Reddit và theo dõi 1 số blog viết về infosec.

          Về việc bảo vệ thông tin người đọc blog/ tránh toàn bộ các hoạt động quảng cáo trên blog, chị rất cảm ơn em đã đánh giá cao những lựa chọn này.

          Về email, đây là mảng chị đang tối ưu hóa tiếp. Chị đang chuyển tất cả các email chính sang 1 email service trả phí khác based tại các nước như Đức/ Thụy Sĩ thay vì dịch vụ Gmail miễn phí của Google.

          Về việc để lại bình luận trên blog, chị không xóa link dẫn trong comment nếu như link mang tính chất bổ sung, cung cấp thông tin liên quan tới nội dung viết. Blog của chị có bật tính năng comment bằng ngôn ngữ Markdown nên nếu sử dụng ngôn ngữ này để comment, mọi người sẽ rất dễ dàng định dạng comment theo ý muốn (in đậm, in nghiêng, dẫn link hay hình ảnh) thay vì sử dụng HTML sẽ rất dễ bị lỗi 😀.

          Các thảo luận tiếp theo em có thể post trên trang Ask Us Anything hoặc gửi các ý kiến đóng góp về email contact@shamelessmonsters.com để tránh kéo dài thảo luận trong bài Monotasking. Cảm ơn em 😊.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: