26. Kết Quả Sau Thí Nghiệm Leveling Và Suy Nghĩ Về Việc Giveaway

Tớ đã bắt đầu hành trình theo đuổi Minimalism vào tháng 1 – như đã chia sẻ trong #11 cũ. Thời điểm đó tớ đã dọn dẹp đến 80% đồ đạc của mình và sống từ đó đến giờ với 20% số đồ đạc, quần áo còn giữ lại. Như rất nhiều người đang bắt đầu hành trình này, tớ cũng muốn xác định được rút cục, bao nhiêu là “đủ” cho tớ. Đây là một câu hỏi không thể giải đáp ngay được. Không một ai trong số chúng ta có thể nói ngay lập tức: tôi chỉ cần sống với 100 thứ, 200 thứ, hay 999 thứ. Minimalism không phải là một trò thách đố kiểu “30 days challenge” (mỗi ngày ta loại bỏ đi 1 thứ) hay “100 things challenge” như ta hay thấy trên mạng. Tớ chưa bao giờ coi đây là 1 trò chơi cả. Từ khi bắt đầu theo đuổi, tớ nhận thức rất rõ ràng tớ đang làm gì và đã đặt ra mục tiêu cũng như kì vọng. Nếu đây là lifestyle mà tớ chọn, thì tớ sẽ làm cho đàng hoàng để có được thứ mình muốn. Để trả lời cho câu hỏi kia, sau khi tham khảo 1 số cuốn sách (tớ sẽ review từng cuốn trên blog sau), tớ chọn phương pháp làm experiment bằng việc leveling (thí nghiệm kiểu như project 333: thử sống với tủ đồ chỉ có 33 thứ trong 3 tháng và không đụng vào phần còn lại hay packing party: đóng hộp tất cả mọi thứ và chỉ unpack để lấy thứ mình cần đến).

Vào tháng 1, sau khi phân loại kiểu 80-20 như đã kể, tớ vất bỏ và quyên góp 1 phần trong số 80% đó vì biết chắc chắn là không cần tới, bao gồm 1 số quần áo tớ biết là đã lâu rồi không mặc tới – và chắc chắn sẽ không mặc lại, đồ mỹ phẩm, skincare và những thứ vặt vãnh khác. Phần còn lại của 80% tớ tạm gọi là phần “không chắc lắm”. Nghĩa là tớ cũng rất ít (hoặc không) sử dụng tới, nhưng lại rất phân vân khi phải bỏ đi. Một số thứ vẫn thuộc kiểu Just In Case, một số thứ thì lại là quà được người khác tặng hoặc có 1 chút kỉ niệm, giá trị trong đó. Không sao cả, tớ đóng hộp tất cả cái phần “không chắn chắn lắm” đó, cất trong phòng chứa đồ và tiếp tục sống với 20% còn lại. Đây là thí nghiệm mà tớ muốn thực hiện trong 6 tháng để xác định:
– Thứ nhất: tớ có cần phải mở hộp vì cần đến thứ gì trong phần “không chắc chắn lắm” không.
– Thứ hai: tớ có sử dụng hết tất cả số đồ đạc của phần 20% kia không. Nếu tớ chỉ sử dụng không quá 2 lần, nó chắc chắn là thứ tớ không cần đến.
Cuộc sống của tớ vẫn diễn ra bình thường, không có gì là sợ hãi hay gò bó cả, tớ chỉ đang khám phá thôi. Mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, gói bảo hiểm “Money Back” của tớ vẫn nằm trong nhà kho, trong những cái hộp “không chắc chắn” của tớ…

DSC01581

Hiện giờ đã là cuối tháng 7, sau 6 tháng sống cuộc sống đã dễ thở và nhẹ nhõm hơn năm ngoái, tớ lại viết 1 bài update tiếp quá trình Leveling. Kết quả là:

Tớ không đụng đến bất cứ thứ gì đang nằm trong nhà kho – những thứ mà thời điểm dọn dẹp còn làm tớ không chắc chắn. Tớ đã sợ một ngày mình sẽ cần đến chúng, đã cảm thấy rất tội lỗi khi phải bỏ đi ngay lúc đó (vì đều là đồ được người thân tặng cho). Sau 6 tháng, tớ thậm chí còn không chắc chắn là có những gì trong hộp. Hóa ra trước giờ, những thứ Just In Case, những lo sợ chỉ nằm trong suy diễn. Tớ cũng không cần những đồ vật trong thùng để gợi nhớ hay nhắc nhở mình phải yêu quý, biết ơn người thân. Tớ vẫn-luôn-luôn yêu quý và biết ơn gia đình của mình mà không cần sở hữu bất kì thứ nào trong số chúng. Quà tặng chỉ là 1 cách thể hiện tình cảm và lưu giữ kỉ niệm. Không có gì sai khi chúng ta tặng quà hay giữ quà được tặng cả. Giữ hay không giữ, nó chỉ nằm ở lựa chọn của bạn, chúng không thể dùng làm bằng chứng để kết luận liệu bạn có đạo đức/ coi trọng tình cảm hay không. Việc loại bỏ chỉ là lựa chọn của tớ, là lifestyle mà tớ theo đuổi.

Khi đã trả lời được câu hỏi thứ nhất và có thể loại bỏ đồ đạc còn tồn đọng (do sợ hãi), tớ còn bất ngờ hơn về kết quả của thí nghiệm thứ 2: tớ không sử dụng đến khá nhiều thứ của 20% giữ lại! Bao gồm quần áo (well, số lượng có bị tăng lên 1 chút sau tháng 1 vì tớ còn quần áo ở chỗ phụ huynh – tớ đã phải vận chuyển hết vài lần thăm nhà mới mang được hết về chỗ tớ) và nhiều vật dụng đơn giản khác mà tớ không nghĩ đến như đồng hồ, sách bút, cốc chén.

Như vậy là, sau 6 tháng thí nghiệm, tớ đã hoàn toàn có thể tự tin loại bỏ nốt phần đồ còn lại trong nhà kho và CẢ những thứ mà tớ đã nghĩ mình sẽ sử dụng tới – đa phần là nước hoa, sản phẩm chăm sóc cơ thể, quần áo còn khá tốt, có giá trị hơn đồ đã bỏ vào tháng 1. Rất nhiều thứ trong đó là do mẹ tớ mua cho hoặc quà của người thân cho các dịp giáng sinh, sinh nhật. Chỗ quần áo này tớ đều sẽ đem đi bỏ thùng quyên góp. Tớ không bán bất cứ thứ đồ quần áo nào – dù là còn mới và chỉ mặc có 1 lần, kể cả là cái áo Jacke của Schoeffel (tớ không biết mẹ tớ mua khi sale thì còn bao nhiêu nhưng giá gốc của nó là hơn 300€) và kha khá đồ của Tommy Hilfiger (chẳng hiểu sao tớ lại có rất nhiều đồ của hiệu này – chất lượng thì tương đối tốt nhưng mà đơn giản là nó không hợp với tớ). Thường đồ hàng hiệu mác mỏ 1 tí người ta hay đem lên eBay bán với niềm tin rất mãnh liệt là chắc chắn sẽ có ai đó mua ngay. Tin tớ đi, ngày trước trong 1 lúc rảnh rỗi tớ đã thử rồi, tất nhiên là chả có bid nào cả. Thực tế thì tớ không phải là người duy nhất ảo tưởng như vậy, có rất nhiều người cũng có suy nghĩ như tớ. Con người thường overrate giá trị của vật sở hữu (vì họ biết họ đã phải mua nó với giá bao nhiêu, đã từng có cảm xúc hay trải nghiệm đáng nhớ nào vào thời điểm mua được nó). Ta thường dễ quên đi thực tế là, những người khác không đồng cảm với những cảm xúc đấy. Với một thế giới mà công nghệ/ sản phẩm mới được ra mắt hàng ngày, các công ty thay nhau chạy hàng trăm cái marketing campaign cho sản phẩm mới, mùa lễ hội, mùa sale, cơ hội bạn hi vọng có thể bán được 1 thứ đồ “cũ” (về rất nhiều mặt) với giá tốt là rất ít. Chúng ta đều nằm trong cái bẫy của Endowment Effect. Thay vì thất vọng trước thực tế này, đây là cách mà tớ suy nghĩ khi quyết định cho đi số đồ của mình.

Hãy nhớ lại thời điểm các bạn mua/ được tặng món đồ. Bạn có nghĩ ngay đến việc (một thời gian sau) sẽ phải đăng nó lên mạng để thanh lý không? Thường là không, chúng ta không hề kì vọng điều này. Ta mua/ tặng món đồ đó vì nó đã thuyết phục được chúng ta, rằng ta cần nó, rằng chúng ta sẽ “chỉ” hạnh phúc nổi khi đã mua được nó, rằng nó nhất định sẽ mang lại “một giá trị” nào đó cho chúng ta sau khi được mua về.
Thực tế đáng buồn là, chỉ có 1 số rất ít trong đó “cam kết” đúng với lời thuyết phục. Hãy thử điểm qua những đồ vật yêu thích của bạn trong đầu, không nhiều lắm đúng không? Phần còn lại thường được sử dụng “cố” mà không yêu thích, hoặc bị bỏ quên, nằm lay lắt trong phòng ngày này qua tháng khác. Hãy thừa nhận là ta đã sai lầm. Đừng đổ lỗi cho sản phẩm bạn mua, đừng nói: tôi có quá nhiều đồ vì chẳng có thứ nào tốt như kì vọng và phù hợp với tôi cả. Hãy đổ lỗi cho thái độ mua sắm. Hãy đổ lỗi cho bản thân mình vì đã dễ dãi và ngây thơ tin rằng chúng ta CHỈ có thể có được niềm vui khi ĐÃ sở hữu được 1 thứ vật chất nằm trong cửa hàng. Tớ đã kết thúc chuỗi ngày với những niềm vui ngắn hạn và có giá trị rất thấp đó từ lâu rồi.

Ảnh mượn tạm của abeautifulmess.com

Theo như cách nhìn rất mới mẻ và hay trong sách của chị Marie Kondo (cuốn The Life-Changing Magic of Tidying Up), mỗi đồ vật đều mang trong mình một sứ mệnh. Sứ mệnh/ giá trị của nó không nhất thiết nằm ở việc ta sử dụng nó. Đôi khi chúng đến, chỉ để dạy ta bài học là ta không cần nó, không phù hợp với nó. Một khi đã học xong điều này, việc giữ lại chúng bên mình sẽ chỉ kìm chân chúng ta lại với những buồn bực, bừa bãi và chật chội. Việc cho chúng đi sẽ không làm tớ bị thiệt thòi, bị “hớ”, hay bị “nghèo” đi. “Chắc chắn mình sẽ không mua lại thứ này nữa” – đây chính là bài học mà tớ đã “mua”, là cách mà tớ đã “sử dụng” nó. Khi đã nghĩ như vậy, việc cho đi là rất dễ dàng. Một khi cho đi, tớ có thể hi vọng nó sẽ được người khác sử dụng với thái độ yêu thích và biết ơn nó hơn tớ. Tớ đã bán một số thứ đồ (và đã bán được ngay vì tớ để giá khá rẻ). Những thứ có giá trị nhỏ hơn, tớ đều làm giveaway cho bất cứ ai cần. Tất nhiên nếu bạn là tớ, bạn cũng có thể bán. Nhưng như tớ đã nói, tớ không hề có cảm giác bị “hớ” khi cho đi vì đã coi như đây là 1 win – win situation rồi. Việc hi vọng vớt vát 1, 2€ cho từng món đồ nhỏ làm tớ thấy mình vừa tham lam, lại lãng phí thời gian và công sức (mà tớ muốn đầu tư nó vào việc khác). Bạn sẽ nói tớ là người lãng phí và không biết coi trọng tiền bạc. Đúng. Tớ đã là người lãng phí vào thời điểm tớ mua nó rồi, nhưng tớ không lãng phí nó khi cho đi mà không kì vọng sẽ thu lại được tiền. Khi cho đi tớ nhận được rất nhiều lời cảm ơn của các bạn khác. Tớ cũng biết chắc quần áo của tớ sẽ được chuyển đến cho những người dân thuộc thế giới thứ 3, những người thật sự cần và coi trọng nó. Đây chính là món “lãi” mà tớ rút ra để bù vào sự lãng phí trước kia 😀

Hiện tớ chưa đếm lại số lượng đồ còn lại, những thứ mà tớ dùng hàng ngày. Thật ra cũng không có hứng thú đếm lắm, nhưng chắc chắn là ít hơn người bình thường khá nhiều. Hành trình của tớ còn rất dài, còn rất nhiều việc để làm, và cũng còn rất nhiều điều để chia sẻ. Tớ sẽ tiếp tục blog tiếp nhiều bài viết khác xoay quanh chủ đề Minimalism như một cách tự update và trò chuyện với chính mình. Project các bài viết về hành trình theo đuổi Minimalism của tớ chắc chắn không phải là chuỗi bài How-to. Cũng như các câu chuyện của người khác, tớ muốn tự khám phá bản thân bằng cách viết những bài blog Why-to sau mỗi trải nghiệm. Tớ cảm thấy nhận thức được điều mình đang làm và tự quyết định cách làm của mình (với sự tham khảo từ người khác), quan trọng hơn việc bắt trước hay tham gia các Challenge mà đầu óc lại đầy ngờ vực.

Bài post của tớ có lẽ kết thúc ở đây. Hẹn gặp lại các bạn trong 1 post update khác về Minimalism nhé.
(nhiều khi cũng muốn kết thúc bài viết bằng 1 câu hỏi tương tác với người đọc nhưng lại chẳng biết đặt câu hỏi như thế nào ạ :P)

-N-

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

1 comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: