38. Bàn Về Haul Culture & Một Số Tips Mua Sắm Của Tớ

Disclaimer: Tớ không định talk shit về tất cả những blogger, youtuber đã từng sản xuất những content kiểu haul nọ haul kia đâu, bình tĩnh nhé 😀. “Haul” là một khái niệm, một hiện tượng tớ muốn lấy như một ví dụ để dẫn chứng cho luận điểm cá nhân, rằng tại sao chúng ta nên cân nhắc hơn trong việc mua sắm (buying with thoughtfulness). Và như đã nói ở các bài post khác, tất cả các bài viết của tớ (đặc biệt là trong Project: Becoming a Minimalist) đều là suy nghĩ và trải nghiệm cá nhân, hoàn toàn không có CHỦ Ý định hướng hay phán xét bất cứ ai không chia sẻ chung cảm nghĩ. Nếu bạn cảm thấy có thể tìm thấy giá trị trong những nội dung tớ post lên đây, hãy tiếp tục đọc. Nếu thấy không đồng tình thì hey, ít nhất bạn cũng nên đọc để cười thầm tớ chứ 😁

Ok, bây giờ hãy tự thừa nhận, ai trong số chúng ta chưa từng bỏ ra (ít nhất 1 lần) cả một, hai tiếng đồng hồ liên tục chỉ để đọc/ xem các bài viết/ videos kiểu “haul” (mua sắm 1 lượng lớn đồ mỹ phẩm/ quần áo/ đồ gia dụng trong cùng 1 lần mua) chứ. Tớ đã từng – khi còn chân ướt chân ráo tìm hiểu về những thứ như skincare, makeup và bị choáng ngợp trước những nội dung kiểu này trên internet :D. Như đã kể ở các post trước, khi bắt đầu declutter cuộc sống số, tớ đã unsubscribe các beauty channel và ngừng tiêu thụ (thụ động) các nội dung liên quan đến chủ đề này. Nói thế nào nhỉ, tớ không hoàn toàn anti 100% văn hóa haul (haul culture) trên Youtube và cộng đồng bloggers, dù không còn quan tâm những nội dung kiểu này nữa. Lý do là bởi vì, đối với tớ, các nội dung “haul” – nếu không mang tính chất chia sẻ và phần nào có đánh giá công tâm (từ những người tớ cảm thấy có kiến thức và lời đánh giá của họ đáng tin cậy), thì chính là quảng cáo thuần túy. Tớ không phán xét hay chỉ trích cộng đồng blogger, youtuber làm việc trong ngành công nghiệp này. Đối với tớ nó chỉ là quảng cáo, là marketing thuần túy. Thông qua các blogger, youtuber, nhà sản xuất kết nối nhóm đối tượng khách hàng với sản phẩm, và tớ thì chấp nhận nó như một điều bình thường của cuộc sống, hệt như băng rôn, quảng cáo trên TV vậy. Vì tớ vô cảm và không có hứng thú với lĩnh vực này nữa, tớ đơn giản là phớt lờ nó giống như chúng mình chuyển kênh TV hoặc nhấn Skip trên Youtube. Vậy thì lý do quần què gì thúc đẩy tớ giật tít kêu như vậy? Nahhh, trình bày ngay đây.

Ảnh mang tính minh họa, không có nội dung liên quan đến bài viết 😁

Không biết có ai trong số các bạn để ý không, chứ tớ thấy một vài năm trở lại đây, phong trào làm đẹp, thời trang nói chung có vẻ phát triển nhanh, mạnh và bài bản hơn trước kia rất nhiều. Sự phát triển của internet cùng với sự ra đời của các mạng xã hội thay đổi cách chúng ta tiếp cận cũng như trao đổi thông tin. Không phải là các trang tạp trí với những hình ảnh lung linh của siêu mẫu, sách báo, các sàn diễn thời trang hay các talk shows trên TV như ngày xưa nữa, chính những người dùng chúng ta (mà dẫn đầu là các beauty gurus trên Youtube, trendsetters trên các mạng xã hội và các diễn đàn lớn) mới là nhân tố chính để hyperbolize 1 sản phẩm (giúp sản phẩm “on trend” hay được hyped – như chúng ta vẫn hay nói). Kiểu như dạng hiệu ứng lan tỏa ấy, khi một content trở nên “viral”, các nhà sản xuất sẽ ngay lập tức nắm bắt, góp sức để nó trở thành xu thế, thành trend. Khi 1 xu hướng mới bắt đầu lan tỏa, vòng đời của “trend” cũ trước đó sẽ chấm dứt, và lập lại. Tớ cảm thấy vòng đời của trào lưu kiểu này thường không quá dài, nhưng cũng không hẳn là ngắn. Nói chung là đủ để cho các hãng bán được sản phẩm ăn theo. Và bằng cách thông qua các haul videos, dần dần một bộ phận trong chúng ta (thường là nhóm trẻ tuổi và là đối tượng chính của ngành công nghiệp thời trang mỹ phẩm) – giống như những con chuột trong phòng lab ấy – MUỐN THỬ NÓ, hoặc chí ít là, dần coi việc 1 người mua ngần đó đồ là việc-bình-thường. Tớ sẽ dừng lại ở đây vì không muốn lạm bàn (rất hèn, hehe), nhưng hướng tâm lý ở trên thì tớ dám khẳng định là tồn tại, và không chỉ là ở riêng mình tớ (trước kia). Việc tiêu thụ fast cosmetics, fast fashion kiểu này, rõ ràng là dẫn tới việc một người (không phải là Makeup Artist) sẽ có *quá* nhiều đồ, nhiều hơn nhu cầu dùng của một người bình thường rất nhiều. Các sản phẩm make up thì tất nhiên là sẽ không tồn tại được mãi, phần nhiều sẽ hết hạn sau 1 khoảng thời gian nhất định. Và đừng để tớ bắt đầu nói về vòng đời của fast fashion, oh boy… Cái này kiểu như kỉ nguyên của wild consumerism í.

Cũng chẳng phải giấu diếm (vì tớ đã kể từ nhiều post trước), trước kia tớ cũng bị lọt hố kiểu này rồi, nhưng may mắn là tự bản thân cảm thấy mệt mỏi nên đã dừng lại. “You HAVE to try this”, “I loveee this stuff”, “thần thánh”, “ảo diệu”, “HG”…những từ khóa kiểu này đối với tớ bây giờ rất là vô nghĩa. Sau tất cả thì tớ cũng nhận ra, mỹ phẩm và thời trang KHÔNG CÓ Ý NGHĨA NHIỀU VỚI-TỚ (đấy, với cá nhân tớ nhé hehe). Tớ có thể dùng hợp một vài sản phẩm nào đó, quyết định dính với nó chỉ vì “it works”. Nhưng không hơn không kém. Nhu cầu của tớ không nhiều, tớ là người khá nhạt nhẽo và hoàn toàn “ok” với đặc tính đó của bản thân. Tớ cũng chỉ đọc review sản phẩm mà tớ đang CẦN (chứ không phải muốn). Hiện nay tớ mua sắm theo công thức rất đơn giản: One in, one out. Tớ luôn DÙNG HẾT sản phẩm rồi mới mua mới. Nếu như tớ KHÔNG sử dụng, hoặc nó quá chán đến nỗi tớ không thể dùng được, tớ sẽ triệt để vất hẳn hoặc cho đi rồi mới mua thứ khác về. Và để hạn chế cái trường hợp xấu đó thì tớ cũng vẫn đọc review research để đảm bảo mua là phải dùng. Tớ trung thành với 2, 3 bloggers mà tớ thực sự tin tưởng vào kiến thức và những đánh giá công tâm của họ.

hdg.de

Quay lại chủ đề mua sắm. Dưới đây là 1 số tips mà tớ đúc kết từ thói quen mua sắm mới. Các bạn không nhất thiết phải làm theo, có thể tham khảo và tự điều chỉnh dựa vào cá tính và cuộc sống riêng:

1. One in, one out

Như đã nói ở trên, đây là quy tắc mà tớ áp dụng nhiều nhất và cũng thấy thiết thực nhất. Áp dụng công thức này giúp tớ kiểm soát được số lượng đồ luôn ở mức đủ dùng, tránh tình trạng/ dilemma “dọn xong lại bừa bộn như cũ” mà nhiều người hay kêu. Bạn nào đang trong quá trình bắt đầu với Minimalism, nếu như không thể dọn hết ngay 1 lượt triệt để như tớ vào thời điểm cách đây hơn 1 năm thì có thể thử one in two out để giảm số lượng đồ dần dần.

2. Quality over quantity: Chất lượng hơn số lượng

Cái này nói thì có-lý đấy, ai-chả-biết đấy, nhưng mà không phải ai cũng thực hiện được. Tớ hiểu cái cảm giác chúng ta – những người mua sắm dễ bị hấp dẫn bởi sale và quảng cáo lắm chứ. Đôi khi cái sự rẻ-quá, mà lại đúng-mốt quá làm chúng ta ném ngay cái câu thần chú này qua cửa sổ trong vòng 1 nốt nhạc và hồn nhiên tự AQ bản thân với 1 đống lý do ngụy biện kiểu “vải này cũng được mà”, “cũng đẹp mà” các thứ (trong khi thực tế không phải như vậy. Nếu đi cùng đứa bạn mà nó lèm nhèm mấy câu kiểu này thì nhớ đánh nó nhé hehe). Nói chung là hơn 1 năm nay tớ thấy mình khó tính, critical hơn bao nhiêu, không “dễ dãi” như ngày xưa nữa lol. Tớ không quan trọng số lượng nên thà là chỉ có 1 cái váy đẹp, mắc mắc xíu mà mình thực sự thích mặc, chất lượng tốt, mấy năm vẫn “ngon” còn hơn là 6, 7 cái váy H&M năm nay mua năm sau ko dám/ không muốn mặc nữa vì nhìn “lỗi mốt”, “sai sai”, vải thì chảy sệ, mất dáng. Thử tưởng tượng đến cảnh mở tủ quần áo ra, bạn thích tình huống nào hơn ? Bạn nào đọc bài Minimalist Makeup Bag cũng biết tớ mua sắm kiểu này với đồ trang điểm. Tớ cũng áp dụng quy tắc này khi mua quần áo và đồ đạc linh tinh khác nữa. Cứ phải bền và sắt ra miếng đã ;).

3. Wait – Chờ đợi

Tớ thề là thói quen này hiệu quả cực luôn, không đùa đâu. Mỗi khi trong lòng chỗi dậy nhu cầu mua 1 cái gì đó, thường là những món đồ mắc tiền (đôi khi rẻ tiền cũng có), hoặc đang ở trong store mà mình thấy hay quá, muốn mua quá, tớ thường cố gắng kìm chế lại và không mua ngay lập tức. Tớ không tin cảm giác đấy của mình, cái này xảy ra nhiều lần và với nhiều người rồi chứ ko phải với mỗi mình tớ. Giờ thì tớ có thói quen đợi, đơn giản vậy thôi. Các bạn có thể giới hạn khoảng thời gian đợi cho mình, với tớ thường là 3 ngày cho đến 1, 2 tháng, tùy vào giá trị của đồ mình muốn mua. Sau khi về nhà, quay về với cuộc sống thường nhật ít nhất là 72h đồng hồ kể từ khi bạn ở trong store hoặc nhìn thấy món đồ đó trên mạng, nếu như bạn vẫn nghĩ tới nó, cảm thấy chắc chắn là mình cần nó thật sự đi vì cuộc sống mình đang bị bất tiện thật đấy thì hãy quay lại store mua. Nếu như cảm giác của mình là mehh, không mãnh liệt lắm, hoặc hứng thú giảm dần/ quên nó luôn thì chắc chắn là bạn cũng không thực sự cần tới. Tớ cũng là người bình thường thôi nên thề có cái bóng đèn là trong năm vừa qua tớ cũng nổi máu mua đồ lên cơ số lần đấy, nhưng sau khi áp dụng cái quy tắc chờ này thì thực sự số lần tớ quay lại mua cũng không quá 1 bàn tay đâu, phần lớn là trong vòng 48h sau là tớ chả cả nghĩ tới nữa =)) (Kể ra đây cũng là cách hay để xác định giữa CẦN và MUỐN 😀).

4. “Hay đợi Sale rồi mua” => Chắc chắn là không cần mua

Cái câu “hay đợi sale rồi mua” này tớ thấy hầu như ai cũng từng nghĩ đến. Tớ cũng vậy. Nhưng suốt 1 thời gian dài vừa qua tớ thấy cuộc sống của mình vẫn bình thường khi không có những thứ “hay đợi sale”. Thành ra tớ xin được hùng hồn kết luận là món đồ nào mà làm bạn có suy nghĩ này thì chắc chắn là bạn không cần nó đâu :))) Tớ nhớ có 1 lần nghe 1 bạn Minimalist nào đó ở trên Youtube nói “Bạn có sẵn sàng mua món đồ đó với giá gấp đôi không? Nếu không – đừng mua.” Ý của bạn ấy muốn truyền tải cũng na ná như tớ, chỉ khác cái là bạn í nói cái quy tắc “giá gấp đôi” nó hơi khiến người ta nghĩ tới việc mình bị mua phải đồ overpriced – mà tớ là tớ không mua đồ overpriced, và nhiều người khác cũng vậy. Thành ra cho đơn giản thì chúng ta nên giữ tư tưởng mua đồ “xứng đáng với giá trị của nó”. Thời điểm bạn có ý nghĩ “sale mới đáng mua”/ “hay là đợi sale rồi mua”, chính là lúc tự bản thân bạn đã hình thành thái độ underrate – đánh giá thấp giá trị của món đồ đó rồi. Cá nhân tớ không mua đồ mà tự bản thân mình cảm thấy có gì đó “không đáng” ở thời điểm mình nhìn thấy, period.

5. Tính đến mức “phụ phí” năng lượng – hình thành 1 số tiêu chuẩn cho bản thân

Đây là lựa chọn mang tính cá nhân của tớ thôi, bạn nào thấy tớ tiêu cực quá thì ném đá nhẹ tay hoặc skip qua nhé hehe. Tớ không phải là người keo kiệt về tiền bạc đâu, nhưng mà năng lượng thì có nhé. Trong 1 số trường hợp cụ thể tớ là người rất lười và keo kiệt với năng lượng/ số lượng tế bào não của mình. Có một số thứ trên đời tớ HOÀN TOÀN không muốn phí 1 tí năng lượng nào vào để suy nghĩ ấy, kiểu na ná như anh Mark mặt tàn nhang không quan tâm đến quần áo í. Tớ thì không đến mức độ mặc 1 cái áo quanh năm như anh ấy, nhưng khi mua đồ tớ cũng hay tính đến hệ-quả 1 tí trong tương lai.

Mọi người cũng biết, mỗi món đồ trong nhà, tưởng như chỉ là đồ vật vô tri vô giác thôi, nhưng thực tế đều cần chúng ta để tâm đến. Mà để tâm đến cũng là sử dụng năng lượng rồi. Có quá nhiều đồ đạc sẽ dẫn đến việc chúng ta tiêu tốn nhiều năng lượng hơn cần thiết. Từ cái cây cũng cần phải chăm và tưới nước đến cái áo len cũng cần 1 loại nước giặt đặc biệt. Ngày xưa tớ chả bao giờ nghĩ tới chuyện này đâu, vì cái “năng lượng” đó tớ cho là nhỏ nhặt lắm, đáng gì. Nhưng thực tế lại không phải như vậy nếu như chúng ta cộng gộp lại và đặt nó vào nhịp sống (tớ cho là bận rộn) hiện nay. Áp dụng với việc mua sắm và dịch vụ, tớ nghĩ chúng ta nên cân nhắc đến yếu tố này chứ đừng nên phẩy tay “mua đã”. Bản thân tớ chưa bao giờ uốn nhuộm tóc mà chỉ để tóc thẳng tự nhiên. Tớ không kể cái này ra để tự hào hay cổ động gì đâu, tớ làm vậy vì đó là lựa-chọn của tớ thôi. Lựa chọn luôn bắt đầu trước nhất bằng việc mình thoải mái với nó. Tớ thoải mái 1000% với kiểu tóc (mọc từ đầu mình ra lol) và màu tóc tự nhiên của mình. Nếu bạn không hài lòng và có nhu cầu thay đổi, điều đó hoàn toàn bình thường và tớ ủng hộ 1000%. Lý do thứ 2 cho việc quyết định không nhuộm và uốn ép gì của tớ là do 2 việc này đòi hỏi 1 lượng năng lượng nhất định dành cho những việc như nhuộm lại/ đổi màu khác, sử dụng thêm sản phẩm chăm sóc tóc/ tốn thêm thời gian chăm sóc tóc/ phải bày thêm chai lọ ở nhà tắm blah blah. Đấy, có những người cảm thấy ok, nhẹ nhõm bình thường với những việc như thế, có những người lại cảm thấy rất là stress khi nghĩ đến như tớ. Kiểu trong DNA của tớ thì đấy là việc cuối cùng trên đời tớ muốn nghĩ tới ấy. Thành ra việc chăm sóc tóc của tớ (đáng tiếc) chỉ dừng lại ở việc gội đầu hehe. Điều này cũng tương tự như những quyết định kiểu không bao giờ mua sơn móng tay vì thích móng tay sạch tự nhiên + sẽ phải sử dụng thêm nước lau sơn móng tay và bông gòn; không đi giày ngoài 2 màu trắng đen vì không thích + không phối được mấy với quần áo (chủ yếu là đen) hiện tại… Cuộc sống của chúng ta, theo tớ, đôi khi nên có những tiêu chuẩn, lựa chọn nhất định mang tính cá nhân. Biết được 1 vài chuẩn mực, lựa chọn cá nhân của mình sẽ làm chúng ta mua sắm dễ dàng, nhanh gọn, hiệu quả hơn. Trung tâm mua sắm không phải là nơi chúng ta PHẢI đi qua tất cả càng gian hàng, bạn hiểu chứ? 😁

Update: Tớ quyết định làm thêm 1 chuỗi bài nhỏ tên là What I’m Not Gonna Buy, chia sẻ những bộ lọc/ tiêu chuẩn của cá nhân trong việc mua sắm. Bạn nào thích thì có thể đọc tham khảo cho vui nhé.

6. Mua quà cho người thân bằng trải nghiệm thay vì vật chất

Nói thì khó tin chứ ngày xưa tớ là đứa chuyên gia mua mấy cái đồ linh tinh kiểu nước hoa, sản phẩm chăm sóc cơ thể (Yves Rocher, The Body Shop các thứ) rồi tích ở nhà với lý do nghe rất kêu là để làm quà tặng dần mỗi khi có dịp sinh nhật hay lễ tết =)) Móa, nghĩ lại chả hiểu sao hồi đó tớ lại tự hào với cái ý tưởng đấy thế cơ chứ. Hiện giờ tớ chỉ tặng quà cho người khác khi tớ biết CHẮC CHẮN là họ muốn CHÍNH XÁC thứ đó (và tớ có khả năng mua), còn nếu không biết thì tớ nghĩ ngay lập tức đến tặng 1 thứ gì đó KHÔNG PHẢI VẬT CHẤT, thông minh không hehe. Thứ tớ thấy có giá trị nhất thường là ăn (lol), hoặc các trải nghiệm như vé xem phim, vé đi nhà hát… Chung là, bây giờ việc mua sắm đồ đạc trở thành hoạt động phục vụ cá nhân. Tránh mua đồ (với xác suất cao là người kia cũng ko cần lắm) cũng là giúp nhà họ bớt đi 1 thứ đồ không cần thiết các bạn ạ 😁.

Ok, trên đây là một vài suy nghĩ của tớ về văn hóa haul hiện nay cùng 1 vài tips nho nhỏ tớ áp dụng trong việc mua sắm. Bạn có suy nghĩ gì về phong trào mua đồ theo haul hiện nay? Nguyên tắc mua sắm của bạn là gì? Chia sẻ ở dưới mục bình luận cho tớ biết nhé, blog hẻo quá hehe. Cảm ơn các bạn và hẹn gặp lại ở 1 pót tới không xa.

-N-

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

 

You may also like

5 comments

  1. Hallo N,

    Không biết tuổi tác ra sao nên cứ du với ich cho dễ nhỉ =)))

    Mình tình cờ vào blog của N khi đang google để tìm chia sẻ về minimalism vào khoảng nửa năm trước. Cùng với blog của chị Chi Nguyễn thì chắc shamelessmonsters.com là blog mình hay vào xem đi xem lại nhất đó :))) để có động lực thay đổi hơn :))) chắc mình cũng đã bỏ đi phải 3/4 số đồ đạc của mình rồi ấy, nhiều vãi luôn lol =))

    Tuy không quen biết gì nhưng cách viết và những câu chuyện chia sẻ của N thì cũng đủ để lại ấn tượng sâu sắc với mình rồi đó =)) vì cảm thấy có nhiều điểm tương đồng trong tính cách ghê luôn. Furthermore mình cũng đang ở Đức như N này :)) nếu có thể thì rất mong được kết bạn với N. Sẽ luôn theo dõi blog của N.

    LG,

    1. Hallo! Netter Kommentar hihi. Rất vui vì những chia sẻ trên blog tạo được cảm hứng cho mọi người thử nghiệm lifestyle này. Cảm ơn Thu An đã ủng hộ blog nhiệt tình ạ 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: