51. Social Media Decluttering // Phần 1

Chào mọi người,

tiếp tục chuỗi bài trong project Becoming a Minimalist, bài viết này là ghi chép của tớ về quá trình tối giản hóa cuộc sống số trong gần 2 năm vừa qua. Khác với 13. Digital Decluttering (dành cho việc dọn dẹp dữ liệu số dạng lưu trữ), quá trình declutter việc sử dụng mạng xã hội (dữ liệu chia sẻ) và tiêu thụ thông tin truyền thông (media) lại tốn của tớ nhiều thời gian hơn, đồng thời, cũng mang lại nhiều trải nghiệm hơn.

Overwhelmed, ngột ngạt, là tất cả những gì tớ cảm thấy sau nhiều năm sử dụng internet. Chắc ai trong số chúng ta, những người dùng internet tích cực, sống trong xã hội hiện đại cũng đều có ít nhất 1 lần biết tới cảm giác này. Những hệ quả kiểu ngốn thời gian này, quá tải thông tin này, dễ gây cảm giác so đo, tự ti và phán xét bản thân (với những người có low self esteem), gây nghiện, vân vân và mây mây tớ sẽ không bàn ở đây vì chắc mọi người cũng nghe/ đọc cái này nhiều rồi.

Bóng đèn #inreallife #nofilter trên đoạn đường anh Sebastian vờ chị Mia đi dẩy đầm với nhau. Tớ ghét phim này vãi hehe.

Khi bắt đầu hành trình tối giản hóa cuộc sống, sau khi dọn dẹp xong tương đối những bộn bề vật chất xung quanh mình, tớ bắt đầu quá trình thanh lọc dần cuộc sống của mình trên thế giới mạng. Suy nghĩ ban đầu chỉ là dọn dẹp, tối giản hóa lại cách mà tớ sử dụng mạng xã hội. Tuy vậy, càng bắt đầu dọn dẹp, trong tớ lại càng có nhiều suy nghĩ và nhận thức mới mà tớ chưa hề tiếp cận tới bao giờ.

Tớ không nhớ chính xác khoảng thời gian nhưng sẽ tạm áng chừng là “năm ngoái”. Thời điểm đó khi bắt đầu tìm hiểu về thiền định, tớ vô tình đọc được cuốn Phép lạ của sự tỉnh thức (The Miracle of Mindfulness: An Introduction to the Practice of Meditation) của Thầy Thích Nhất Hạnh. Dưới đây là đoạn trích thuộc 1 mẩu truyện nhỏ trong cuốn sách mà tớ rất tâm đắc.

Mùa đông năm kia Jim qua đây chơi. Tôi thường hay rửa bát sau khi ăn cơm xong trước khi lên ngồi uống trà. Một tối Jim đòi rửa bát. Tôi nói :“Rửa thì rửa nhưng phải biết cách rửa”. Jim nói: “Bộ Thầy nói tôi không biết cách rửa chén hay sao?”, Tôi nói : ”Có hai cách rửa chén. Cách thứ nhất là rửa để cho rửa xong, cách thứ hai là rửa không phải để cho rửa xong”. Jim thích quá nói “Tôi sẽ chọn cách thứ hai, rửa chỉ để rửa mà thôi”.

Theo tinh thần của kinh quán niệm thì trong khi rửa bát mình chỉ nên rửa bát mà thôi: có nghĩa là khi rửa bát mình có ý thức được rằng sự kiện chính mình đang rửa bát? (…)

Nếu trong lúc rửa bát mà ta chỉ nghĩ tới tách trà, nghĩ tới sự nghỉ ngơi hay bất cứ một công chuyện nào trong tương lai, và chỉ muốn cho việc rửa bát qua mau, xem việc rửa bát như một cực hình thì ta không “rửa bát để mà rửa bát” (…)

Không biết rửa bát thì khi cầm tách trà lên, có thể ta cũng không biết uống trà. Cầm tách trà lên ta có thể chỉ nghĩ đến những chuyện khác mà không biết là ta đang nâng tách trà trong tay. Cứ như thế, ta bị thâu hút vào trong tương lai, bị con ma vị lai thâu hút hết hỗn vía, đi ngang sự sống mà không sống được giây phút nào của sự sống.

Đọc tới đây có thể mọi người sẽ thấy khó hiểu, vậy thì liên quan gì tới mạng xã hội và thông tin truyền thông cơ chứ. Hmmm… tớ sẽ lại lan man 1 chút.

Dạo gần đây tớ check stats của blog và thấy lượng view đã tăng hơn hẳn so với thời điểm năm ngoái. Blog của tớ cũng bắt đầu được 1 số bạn độc giả comment và ủng hộ. Thật ra có rất nhiều người bắt đầu quan tâm về lối sống này. Việc bắt đầu tìm hiểu và theo đuổi lối sống này đối với tớ đã là 1 quá trình không đơn giản và cần nhiều thời gian để làm cho nó thực sự hiệu quả (thay vì thay đổi nửa vời và bỏ cuộc). Thay đổi mind-set và hiểu về Minimalism một cách đúng đắn, trước cả khi chúng ta thực sự bắt đầu, đối với tớ lại càng quan trọng hơn.

Trong 35. Những Hiểu Lầm Thường Gặp Về Chủ Nghĩa Tối Giản – Myths About Minimalism tớ có viết:

Đối với tớ, Minimalism đơn giản chỉ là chủ nghĩa sống với những thứ mình thực sự cần và loại bỏ những thứ làm mình xao nhãng, chỉ vậy thôi. Sau tất cả, nó chỉ là 1 công cụ, 1 thước đo giúp tớ điều chỉnh cuộc sống, cách suy nghĩ của mình. Không phải là 1 thứ tôn giáo mà tớ thờ phượng hay theo đuổi, càng không phải là thứ làm tớ tin sẽ thay đổi cuộc đời mình 1 cách ma thuật.

Mấu chốt của Minimalism không phải là 1 phong trào thay đổi tối ưu hóa lifestyle theo 1 công thức chuẩn mực. Việc loại bỏ những thứ thừa thãi không phải là mục đích cuối cùng của Minimalism. Dùng năng lượng/ thời gian (sẽ bị ngốn mất bởi những vật chất thông tin thừa thãi) và dành nó cho những việc mang lại ý nghĩa/ trải nghiệm có giá trị thật trong cuộc sống mới là mục đích cuối cùng của Minimalism.

Quay trở lại câu nói “…đi ngang sự sống mà không sống được giây phút nào của sự sống.” của Thầy Thích Nhất Hạnh. Thực lòng là tớ phải giật mình khi nhìn nhận lại bản thân sau khi đối chiếu mình với bài học “rửa bát chỉ để rửa bát”, “ăn quýt chỉ để ăn quýt” của Thầy. Việc dọn dẹp những content mà mình tạo ra trên mạng để hoàn thành 1 cái Minimalism Check List không phải là mục tiêu cuối cùng. Thay đổi cách sử dụng chúng để sống thức tỉnh, sống trọn vẹn với thế giới ngoài kia mới là thứ mà tớ mong muốn.

Phần 1 của bài viết về Social Media tạm dừng tại đây. Trên đây là những suy nghĩ/ động lực của tớ cho việc detox 1 mảng lớn như thế này. Phần 2 sẽ là quá trình dọn dẹp cụ thể của tớ. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết. Ciao!

-N-

Subscribe để luôn cập nhật các bài viết mới nhất trên Shameless Monsters nhé!

You may also like

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error:
%d bloggers like this: